Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

Ngày thành phố chuyển mưa


Ngày thành phố chuyển mưa

Ngày thành phố chuyển mưa
Chuyến xe bus ậm ì đỗ xịch
Bụi bay mù mịt
Lả tả vài mẩu tờ rơi
Nhạc chillout thả những nốt chơi vơi
đánh vật với nắng chiều bạc thếch.

Ngày thành phố chuyển mưa
Em thấy ngón tay mình trượt dài theo ô cửa xanh chênh chếch
Nỗi cô đơn lê lết
đổ tròn cuối dấu chấm than!
Một mớ tiếng vọng âm oang
Lèo tèo vài câu thì thầm mặc cả
Gã trai bên cạnh gác chân lên, buồn bã
Quay sang hỏi vì sao mà chặng đường cứ mãi lê thê..

Ngày thành phố chuyển mưa
Em vội vã khuấy nỗi buồn trong tách café
Khuấy cho tan rữa đi, rồi dốc cạn
Em dốc cạn anh, dốc cạn…
dốc cạn đời mình…
Thế mà cuối cùng cũng chẳng có giọt nước mắt nào rơi

Mà thôi,
chả thèm níu kéo những thứ vốn không chỉ thuộc về một nơi
chả thèm ủ ê cho một bài hát buồn vốn đã dành riêng cho kẻ khác
Thành phố đã sắp mưa rồi
Vậy thì cứ mưa đi, mưa cho thật dai dẳng
Để những kẻ hay đi lạc biết rằng:
Thế giới này không những phẳng
mà còn nghiêng.

(with November rain_Guns n’ Roses)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tìm kiếm Blog này