Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

Thở than cùng tiếng mưa

Bên ngoài trời mưa to lắm, mưa như trút đi tất cả những bụi trần, những hạt sạn vương đầy trên mái nhà cũ kỹ. Nó cũng muốn được như thế, nó cũng muốn thả mình trong những hạt mưa kia để xua đi tất cả những buồn vương trong nó. Nó nặng lòng... chỉ mỗi việc thở dài thôi nó cũng cố kìm nén, thở nhẹ nhẹ để khỏi ai nghe thấy, để không ai nhận ra nó đầy ưu phiền.
 

 
Nó hay than phiền lắm, than phiền với chính bản thân mình. Có đôi lúc nó muốn buông lời than phiền đó lên người, nó cũng muốn trách thật nhiều, nó cũng muốn hận thật nhiều... nhưng sao... làm như nó bị vô cảm. Nó hay khóc lắm, khóc trong thinh lặng... chẳng ai thấy nó khóc. Vì nó luôn cười, nó cười như một thói quen vì thế đôi lần nụ cười nó trở nên vô cảm. Chẳng đủ mỹ miều để thiêu rụi ai đó bằng nụ cười, cũng chẳng đủ ngất ngây để ai đó say đắm nó... nó cười chỉ đơn giản nó không thích ai nhìn nó đầy thương cảm.
Nó cảm thấy ngột ngạt lắm, nó muốn khóc thật to... nó muốn nói những điều trong lòng nó đang đau nhói. Nó muốn được sống như những gì nó từng có... nó có thể quên đi bản thân mình để yêu một người. Nó có thể bỏ mặc tất cả khi người nói... nó chấp nhận cả sự gò bó trong khuôn khổ mà ai đó đặt ra cho nó... vì đơn giản... nó đã rất yêu người.
Vậy nó nhận được gì? Nó chưa nhận được gì cả... nó còn chưa kịp hưởng hết men say tình mà người từng cho nó. Giọt mồ hôi của buổi mặn nồng còn chưa kịp khô trên da thịt... nó đã thảng thốt... bối rối đến ngỡ ngàng đánh vần hai chữ chia ly.
Có bao giờ nó trở nên đáng thương đến thế này. Nó thèm lắm một vòng tay, nó thèm lắm có ai đó bên cạnh... không cần ai đó phải cho nó những lời ngon ngọt hay hoa mỹ. Nó chỉ cần một bờ vai để tựa, để mặc những giọt nước lăn dài trên má, để môi nó thôi cắn chặt đến nhói đau.
Chẳng còn ai đó bên cạnh nó... chẳng còn ai cả ngoài mưa. Mưa tối đen cả trời,nó ngồi đó... co ro mặc những giọt mưa đang quất vào mặt nó đến đau rát. Nó lạnh lắm... nó run lên từng cơn, môi nó đang run rẩy... nó cũng mặc kệ, nó muốn được khóc thật to một lần cùng tiếng mưa. Cũng sẽ không ai nghe thấy, cũng sẽ không ai nhìn thấy nó đang khóc... Làn nước tuôn trên khuôn mặt nó ướt đẫm... vị mưa mặn như vị nước mắt rơi.
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tìm kiếm Blog này